May
19
Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm…Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.
Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”.
Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.
- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ.
Giọng thì thầm tiếp tục: - Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng… - Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…
May
19
Niềm vui của con cái chính là hạnh phúc của người cha, và tình yêu thương con vô bờ đôi khi không thể hiện ngay ở nơi bạn có thể nhìn thấy mà ẩn chứa sâu bên trong những thứ tưởng chừng như rất hời hợt bên ngoài.Có một chàng trai trẻ sắp tốt nghiệp đại học. Trong nhiều tháng nay anh ta luôn mơ ước một chiếc xe ô tô thể thao tuyệt đẹp đang để ở phòng trưng bày mẫu hàng. Anh cũng biết rằng cha mình có thừa khả năng mua nó. Bởi thế, anh quyết định nói ra điều mong ước của mình với hi vọng rằng, cha sẽ tặng nó cho anh vào đúng lễ tốt nghiệp.
Ngày mong ước cuối cùng cũng tới. Chàng trai trẻ chờ đợi trong hồi hộp những dấu hiệu cho thấy cha anh đã mua chiếc xe. Vào buổi sáng ngày tốt nghiệp, người cha gọi chàng trai vào phòng và bắt đầu nói ông tự hào như thế nào khi có một người con trai giỏi giang và ngoan ngoãn như anh. Rồi ông trao cho anh một hộp quà được gói rất đẹp.
Chàng trai mở quà trong hồi hộp, kì vọng xen lẫn tò mò, nhưng trái với mong ước của anh, bên trong hộp quà chỉ là quyển kinh thánh bọc da có khắc chữ nổi tên anh vàng.
May
19
Khi Karen biết mình đã có thai đứa con thứ hai, như những bà mẹ hiểu biết khác, cô cố gắng giúp cho đứa con trai 3 tuổi của mình - Michael - làm quen với việc nó sẽ có em. Họ siêu âm và biết đứa trẻ là một bé gái. Thế là ngày qua ngày, đêm nào Michael cũng hát cho đứa em gái, còn đang ở trong bụng mẹ, của mình nghe.Cậu bé đang xây dựng một tình yêu với đứa em gái bé nhỏ trước cả khi cậu gặp được em mình nữa. Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho cả hai me con Karen - người vốn là một tín đồ sốt sắng của Hội thánh Panther Creek United, Tennessee. Và rồi thời điểm sanh nở đến.
Mỗi năm phút, mỗi ba phút, và rồi mỗi phút chờ đợi trôi qua... Nhưng bất ngờ một biến chứng phức tạp xuất hiện khi cô đang trên bàn sanh, Karen phải trải qua hàng giờ đau đớn. Các bác sĩ băn khoăn không biết có cần phải mổ hay không? Cuối cùng, sau một thời gian dài tranh chiến, em gái của Michael đã ra đời. Nhưng cô bé đang trong tình trạng rất nguy hiểm. Một tiếng còi hú vang lên trong đêm khuya, và chiếc xe cấp cứu lao đi, chở đứa trẻ vừa sanh đến khu chuyên khoa ở bệnh viện St. Mary, Knoxville, Tennessee.
May
19
Đã hai mươi ba năm trôi qua kể từ ngày mẹ hỏi ai là bạn thân nhất của tôi. Lời giải đáp cho câu hỏi ngày ấy, bây giờ, bà đã rõ. Lúc lên năm, tôi kể cho mẹ nghe về cô bạn gái mới ở trường. Đang lau nhà, mẹ vội ngừng tay, hỏi: ”Hai người bạn thân nhất của con là ai?”.Một thoáng ngập ngừng, tôi trả lời mẹ:
“Hà và Lan, mẹ ạ. Chúng con đã cùng nhau học từ lớp mẫu giáo”.
Mẹ ngừng hẳn công việc đang làm dở, chăm chú nhìn tôi :
“Thế còn chị hai và chị ba của con thì sao?”
“Chị hai và chị ba ư? Con không biết ai là bạn thân nhất của hai chị cả!”
“Không, mẹ hỏi con tại sao bạn thân nhất của con không phải là hai chị ?” Mẹ có vẻ phật lòng.
“Nhưng đó là hai chị của con mà?” Tôi tròn mắt đáp.
”Đúng! Nhưng chị vẫn có thể là bạn thân nhất của con vậy. Bạn bè có thể đến rồi đi, thân thiết đó rồi nhạt phai đó, còn chị em sẽ mãi luôn bên cạnh con .”
May
19
Khi bạn mười chín, mẹ trả tiền học phí cho bạn, chở bạn đến tận trường đại học, mang vác giỏ xách cho bạn đến tận ký túc xá. Bạn cảm ơn bằng cách chào mẹ tít bên ngoài cổng để khỏi phải xấu hổ trước bạn bè.Khi bạn lên một, mẹ chăm sóc bú mớm cho bạn. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quấy khóc suốt đêm.
Khi bạn lên hai, mẹ dạy bạn chập chững tập đi. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách chạy thật xa khi mẹ gọi.
Bạn lên ba, mẹ sửa soạn cho bạn những bữa ăn ngon với tất cả lòng yêu thương. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hất tung thức ăn xuống sàn.
Bạn được bốn tuổi, mẹ cho bạn những mẩu bút chì. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên bàn ăn.
Bạn được năm tuổi, mẹ mặc cho bạn thật đẹp để đi nghỉ. Bạn cảm ơn bằng cách rơi tỏm vào vũng nước bẩn.
Khi bạn được sáu tuổi, mẹ dẫn bạn đến trường. Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào toáng lên: "Không đi! Không đi!"
Khi bạn được bảy tuổi, mẹ mua cho bạn một quả bóng. Bạn cảm ơn bằng cách ném nó vào cửa kính nhà bên.





