<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[HennessyVN Blog]]></title> 
<link>http://blog.duykhuong.vn/index.php</link> 
<description><![CDATA[HennessyVN Blog]]></description> 
<language>en-US</language> 
<copyright><![CDATA[HennessyVN Blog]]></copyright>
<item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/175/</link>
<title><![CDATA[Viết đời mình]]></title> 
<author>blue_wind90 &lt;&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Sun, 21 Jun 2009 00:09:14 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/175/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.<br/><br/>Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.<br/><br/>Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!<br/><br/>Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.<br/><br/>Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?<br/><br/>Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?<br/><br/>Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?<br/><br/>Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?<br/><br/>Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?<br/><br/>Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?<br/><br/>Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?<br/><br/>Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?<br/><br/>Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?<br/><br/>Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?<br/><br/>Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?<br/><br/>Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...<br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Vi%25E1%25BA%25BFt/" rel="tag">Viết</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%25C4%2591%25E1%25BB%259Di/" rel="tag">đời</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/m%25C3%25ACnh/" rel="tag">mình</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Viet/" rel="tag">Viet</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/doi/" rel="tag">doi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/minh/" rel="tag">minh</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/165/</link>
<title><![CDATA[Khi người ta gửi đi một nụ cười]]></title> 
<author>blue_wind90 &lt;&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Sun, 21 Jun 2009 00:01:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/165/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số.  <br/>Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người. Tất cả là nhờ một nụ cười.<br/><br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Khi/" rel="tag">Khi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ng%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di/" rel="tag">người</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ta/" rel="tag">ta</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/g%25E1%25BB%25ADi/" rel="tag">gửi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%25C4%2591i/" rel="tag">đi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/m%25E1%25BB%2599t/" rel="tag">một</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/n%25E1%25BB%25A5/" rel="tag">nụ</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/c%25C6%25B0%25E1%25BB%259Di/" rel="tag">cười</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Khi/" rel="tag">Khi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/nguoi/" rel="tag">nguoi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ta/" rel="tag">ta</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/gui/" rel="tag">gui</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/di/" rel="tag">di</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/mot/" rel="tag">mot</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/nu/" rel="tag">nu</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/cuoi/" rel="tag">cuoi</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/106/</link>
<title><![CDATA[Câu thần chú]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Sat, 20 Jun 2009 14:39:05 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/106/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Câu thần chú<br/><div align="center" class="small"><b></b></div>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<br /><font face="Verdana, Arial" size="2"><img src=http://songdep.xitrum.net/images/chicken/hoa.jpg border=0 alt=''><br /><br />Có một nhà thông thái, lúc biết mình sắp ra đi theo tổ tiên, liền gọi các con lại bên giường, chỉ vào kho sách mênh mông của mình và nói:<br /><br />- Bây giờ cha tiết lộ cho các con một điều bí mật:kho sách vĩ đại của ta chính là một món quà do một vị Thánh đã ban tặng, khi Ngài thấy ta nhà nghèo mà học hành chăm chỉ. Cùng với món quà tặng vô giá đó, Ngài còn bảo: "Trong kho sách vô tận có một quyển sách quý nhất,trong quyển sách quý nhất ấy có một trang quý nhất,trong trang sách quý nhất ấy có ghi một câu thần chú. Ai đọc được câu thần chú ấy sẽ trở thành một nhà thông thái trong những nhà thông thái...<br /><br />- Cuốn sách nào vậy cha? người con trai cả nhanh nhẩu hỏi.<br /><br />- Chính ta cũng muốn hỏi vị Thánh câu đó,nhưng chưa kịp thì Ngài đã biến mất.<br /><br />Ngừng lại giây lát rồi người cha trút cạn sinh lực vào lời trăng trối cuối cùng:<br /><br />- Cả đời ta đã cặm cụi đọc,nhưng vẫn chưa đọc được cuốn sách quý báu ấy. Đời các con còn dài, các con hãy chăm chú vào việc đọc. Ta hy vọng rằng các con sẽ may mắn hơn ta là tìm được câu thần chú linh thiêng ấy!<br /><br />Nghe lời căn dặn, những người con của nhà thông thái cần mẫn đọc hết ngày này qua ngày khác. Họ đọc mãi, nhưng vì kho sách dường như là vô tận nên vẫn chưa đọc đến cuốn sách quý báu ấy. Song nhờ những kiến thức thâu lượm được qua ngày tháng, họ đã trở thành những bậc trí giả khả kính.</font><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/C%25C3%25A2u/" rel="tag">Câu</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/th%25E1%25BA%25A7n/" rel="tag">thần</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ch%25C3%25BA/" rel="tag">chú</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Cau/" rel="tag">Cau</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/than/" rel="tag">than</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/chu/" rel="tag">chu</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/101/</link>
<title><![CDATA[Cầu mong]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Sat, 20 Jun 2009 14:25:00 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/101/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Cầu mong<img src="/images/chicken/girls.jpg" width="100px"><br/><br /><br /><font color=#666666>Cầu mong bạn sẽ tìm được sự thanh thản và yên bình trong một thế giới có nhiều điều mà bạn không thể hiểu được. </font><br /><br />Cầu mong nỗi đau mà bạn chịu đựng cũng như những xung đột mà bạn từng trải qua sẽ trao cho bạn sức mạnh để bạn vươn lên, đối diện những thử thách với lòng dũng cảm và sự lạc quan. Bạn hãy luôn biết rằng có một người nào đó hiểu và yêu bạn , người đó luôn ở cạnh bạn ngay cả khi bạn cô độc nhất.<br /><br /><font color=#666666>Cầu mong bạn sẽ khám phá sâu sắc lòng tốt của người khác để tin tưởng vào một thế giới yên bình.</font><br /><br />Cầu mong một lời tử tế, một cử chỉ làm yên lòng, một nụ cười nồng ấm sẽ được tặng cho bạn hằng ngày.<br /><br /><font color=#666666>Và, cầu mong bạn hãy trao tặng những món quà như vậy cho người khác ngay khi bạn nhận được chúng. Hãy nhớ, mặt trời vẫn chiếu sáng khi cơn bão có vẻ như kéo dài vô tận. Bạn hãy hiểu rằng khi một người yêu thương bạn thật sự là khi họ không ở bên cạnh nhưng bạn vẫn cảm nhận được tình yêu và sự quan tâm của người ấy.</font><br /><br />Hãy nhớ rằng trong cuộc sống những va chạm và đau khổ mà bạn gặp phải sẽ ít hơn nhiều so với những ước mơ và hạnh phúc mà bạn sẽ có. <br /><br /><font color=#666666>Cầu mong những điều mà bạn cảm thấy là khiếm khuyết trong hiện tại sẽ trở thành thế mạnh của bạn trong tương lai. Cầu mong bạn nhìn thấy tương lai của bạn như là một người đầy đủ sự hứa hẹn và những khả năng. </font><br /><br />Cầu mong bạn tìm thấy đầy đủ sức mạnh tinh thần để tự quyết định trong những tình huống tệ hại mà không bị bất cứ một người nào phán xử vì kết quả đó. <br /><br /><font color=#666666>Cầu mong bạn luôn luôn cảm thấy được yêu thương.</font></font><br/><br/><br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/C%25E1%25BA%25A7u/" rel="tag">Cầu</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/mong/" rel="tag">mong</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Cau/" rel="tag">Cau</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/mong/" rel="tag">mong</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/43/</link>
<title><![CDATA[Chúng ta không cần phải hoàn hảo?!]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Fri, 05 Jun 2009 16:09:11 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/43/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ".<br/><br/>Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không cònh được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.<br/><br/>Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.<br/><br/>Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa!Sao nó lăn nhanh đến thế! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!<br/><br/>Bài học cái vòng tròn tặng tất cả chúng ta là: Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn!<br/><br/>Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.<br/><br/>Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương, đủ sức mạnh để để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho kẻ khác, đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta. Khi ấy ta đã đạt đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước!<br/><br/>Theo Net<br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/hoan/" rel="tag">hoan</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/hao%252C/" rel="tag">hao,</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/chung/" rel="tag">chung</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ta/" rel="tag">ta</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/phai/" rel="tag">phai</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/hao/" rel="tag">hao</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/31/</link>
<title><![CDATA[YÊU EM NHƯNG....]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Tue, 19 May 2009 17:11:05 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/31/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1239970543nv.jpg" target="_blank"><img src="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1239970543nv.jpg" class="insertimage" alt="Open in new window" title="Open in new window" border="0" align="left"/></a>&nbsp;&nbsp;<strong>Yêu em...yêu em nhiều,ko biết em có hiểu tình cảm của anh ko?<br/></strong><br/>Anh muốn thời gian chứng minh tình cảm anh dành cho em nên chưa nói lời yêu...vậy mà sao đến lúc để nói rồi thì anh lại ko thể.<br/><br/>Ko hiểu vì anh kém cõi hay em còn quá ngây thơ.Em không chấp nhận tình cảm anh dành cho em hay em ko biết là sao để chấp nhận nó.Muốn đi chơi với em nhưng sao ko khó quá.Ở gần em nhưng sao chẳng nói được gì.<br/><br/>Đôi lúc bắt gặp ánh mắt em nhìn anh cũng như ánh mắt anh nhìn em.Đôi lúc nhìn em lại bắt gặp 1 ánh mắt hờ hững....Vậy là sao hả Chick Q.<br/><br/>Tình cảm anh dành cho em thì ai cũng biết vậy mà sao anh ko thể tiến tới được.Hay anh ko nên tới với em,anh biết nếu yêu em anh phải chấp nhận nhiều đau khổ vậy mà sao anh ko thể ko....<br/><br/>CÓ NÊN YÊU EM KO ????? <br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Y%25C3%258AU/" rel="tag">YÊU</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/EM/" rel="tag">EM</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/NH%25C6%25AFNG..../" rel="tag">NHƯNG....</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/YEU/" rel="tag">YEU</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/EM/" rel="tag">EM</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/NHUNG..../" rel="tag">NHUNG....</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/30/</link>
<title><![CDATA[Phải rồi, mình đã chia tay!]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Tue, 19 May 2009 17:07:14 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/30/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1240908004_ap_20090328062005399_jpg.jpg" target="_blank"><img src="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1240908004_ap_20090328062005399_jpg.jpg" class="insertimage" alt="Open in new window" title="Open in new window" border="0" align="left"/></a> <strong>Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng đủ để không ai nhận ra dấu vết của nó, nhưng em thấy, và em hiểu ý nghĩa của nụ cười ấy.<br/></strong><br/>Bao nhiêu lâu rồi nhỉ, 7 tháng, à không, chính xác là 7 tháng và 13 ngày. thời gian trôi đi nhanh quá,dường như thời gian cho một tình yêu là quá lâu và cho một lời chia tay thật nhanh . Nhanh choáng váng , nhan đến nỗi em ko kịp nhận ra rằng em đã mất anh..<br/><br/>Ai đó từng nói, tình yêu chỉ cần một lý do là yêu. Nhưng chia tay thì bao nhiều lý do cho đủ.<br/><br/>Ngày mình yêu nhau cũng thế.em luôn lúng túng mỗi khi anh hỏi: "Vì sao em lại yêu anh?".<br/><br/>Lúng túng thật sự. Không phải vì không yêu, mà vì em không biết yêu anh vì cái gì, chỉ đơn giản là từ buổi tối hôm đầu tiên gặp nhau, em biết mình sẽ yêu anh Như định mệnh vậy. Nó rơi xuống đột ngột đến nỗi em không nhận ra.<br/><br/><br/>anh mang đến một cái gì đó rất khác với em trước đây. Trước đây em chỉ là cái vòng lẩn quẩn học, rồi chán thì đi cà phê với lũ bạn. Hết! Nhiều khi em thấy chán nản, muốn làm một cái gì đó khác bình thường. Nhưng làm gì bây giờ?<br/><br/>Từ lúc có anh , em suy nghĩ nhiều hơn, làm sao để anh vui, làm sao để anh yêu em nhiều hơn nữa và làm gì cho cả tình yêu của cả hai đứa.<br/><br/>Anh nhạy cảm nên toàn lo vẩn vơ, luôn lo lắng chăm sóc cho em từng chút . Em yếu đuối như một cô bé con vậy. Bên anh , em muốn mình co' thật nhiều tình yêu thương để khoả lấp đi những lo lắng, những nghi ngại trong anh. Nhưng... bao nhiêu cho đủ ?<br/><br/><br/>Rồi cái ôm đầu tiên. Em nói em rất thích được ôm từ phía sau, vì nó làm em cảm thấy ấm áp và được che chở thật an toàn. Khi anh ôm em, em giật mình. Và rồi em ngoan ngoãn, bình yên trong vòng tay anh. Khi ấy em cảm thấy mình thật hạnh phúc. Và khi ấy em mới biết yêu và được yêu thật kỳ diệu..<br/><br/>nhưng rồi đến một ngày em biết rằng thời gian khi mới wen nhau anh đã lừa dối em , anh không phải chỉ yêu mình em mà còn 1 ngưòi con gái khác nữa...em chấp nhận sự thật đó. vì dẫu sao chuyện đó cũng là quá khứ rùi. nếu như nói rằng em ko ghen, em ko giận thì chỉ là nói dối thôi. thật sự em giận anh, giận anh lắm<br/><br/>và rồi đến một ngày em nhận ra anh vẫn còn yêu người đó, yêu nhiều lắm.... chị ấy vô tình kể cho em nghe câu nói của anh trong ngày cưói của chị ấy:" dẫu sau này có ra sao thì anh sẽ ko bao giờ quên được em".<br/><br/>em suy sụp thật sự, có ai khi yêu mà ko ghen, em ghen với cả quá khứ của anh và chị ấy. em ước câu nói đó anh sẽ dành cho em . vậy mà chưa bao giờ, chưa bao giờ anh nói như vậy với em. em ước rằng chưa bao jo em nghe được chuyện này. thì em sẽ ko ghen...sẽ vẫn tin rằng anh yêu em...nhưng tất cả đã xảy ra...<br/><br/><br/>Nên em đã để anh ra đi...<br/><br/><br/>Hôm ấy, anh bảo em không đánh mất anh , em chỉ để anh ra đi thôi.<br/><br/>Đêm đó, em đã suy nghĩ. Và lần đầu tiên em nhận ra rằng em yêu anh, yêu anh nhiều lắm....<br/><br/>Vì em đã không tin tưởng vào tình yêu của anh .<br/><br/>Em mệt mỏi!<br/><br/>em ko chịu đựng được khi mà trong lòng anh vẫn còn yêu người ta.<br/><br/>Cũng đúng thôi, vì em không có lòng tin vào tình yêu này, em đã trở nên yếu đuối từ lúc nào cũng không rõ nữa...<br/><br/><br/><br/>anh đã không là của em nữa rồi.<br/><br/><br/>Phải rồi. Mình chia tay nhau rồi mà!<br/><br/><br/>Phải rồi, mình đã chia tay!<br/><br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Ph%25E1%25BA%25A3i/" rel="tag">Phải</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/r%25E1%25BB%2593i%252C/" rel="tag">rồi,</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/m%25C3%25ACnh/" rel="tag">mình</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%25C4%2591%25C3%25A3/" rel="tag">đã</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/chia/" rel="tag">chia</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/tay%2521/" rel="tag">tay!</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/Phai/" rel="tag">Phai</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/roi%252C/" rel="tag">roi,</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/minh/" rel="tag">minh</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/da/" rel="tag">da</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/chia/" rel="tag">chia</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/tay%2521/" rel="tag">tay!</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/29/</link>
<title><![CDATA[anh đưa em đi chết]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Tue, 19 May 2009 17:04:20 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/29/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1241954708_images14121265283tv4.jpg" target="_blank"><img src="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1241954708_images14121265283tv4.jpg" class="insertimage" alt="Open in new window" title="Open in new window" border="0" align="left"/></a> <strong>Sáng nay, nó dậy sớm hơn mọi ngày, thật kỳ lạ với nó và hẳn là với tất cả mọi người quen biết nó bấy lâu nay... Vốn dĩ, nó sẽ bình minh vào một buổi chiều muộn màng, bắt đầu ngày mới khi đường phố sáng ánh đèn đêm... thường thì thói quen là vậy... Hôm nay, lần đầu tiên nó thức dậy, khi bình minh đúng là bình minh.... Mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe nứt mà người ta gọi là cửa sổ...Quay mặt về phía tờ lịch, nó nhìn: "Ngày 2/2" Oh, ngày đẹp!</strong><br/><br/>Mệt mỏi và uể oải thức dậy nhưng nó ko thể tiếp tục ngủ lâu hơn... Dụi mắt... đi vào phòng tắm... nước xả vào người... nóng và ấm...<br/><br/>Bất giác nó run run...<br/><br/>Bận đồ tử tế.... việc đầu tiên nó làm theo phản xạ tự nhiên...là mở điện thoại... Oài, những 8 cuộc gọi nhỡ lúc1,2h sáng gì đó... của tình yêu thứ nhất,lúc đó nó còn đang mải ngủ... có nghe thấy chuông nhưng đã dập mấy lần rồi... cuối cùng khó chịu quá, nó để điện thoại silence rồi lăn ra ngáy tiếp....Thoáng một chút thương xót cho con bé gọi mỏi mòn, nó gọi lại cho tình yêu thứ nhất của nó...<br/><br/>Một thằng con trai đào hoa thì tất cả con gái xung quanh đều được gọi là tình yêu cả... và vì các tình yêu quá nhiều nên phải đánh số 1,2,3 ....<br/><br/>Tiếng chuông điện thoại kêu oai oái đến sốt ruột, mãi chẳng có ai trả lời... Tình yêu thứ nhất chẳng lẽ lại chưa ngủ dậy sao? Có thể... à mà ko thể.... Bởi vì nếu thấy số của nó, với cái nhạc chuông riêng đặc trưng dành riêng cho số nó, thì tình yêu thứ nhất sẽ phải vội vàng nghe máy vồ vập hơn bắt được vàng chứ...<br/><br/>Nó vẫn coi những cú điện thoại cho tình yêu thứ nhất là một thứ ân huệ xa xỉ.... Một thứ khát khao mà chỉ cần nó chưa kịp nhen nhóm đã khiến người con gái đó hạnh phúc vô cùng...<br/><br/>Lạ lùng trong buổi sáng hôm nay, điện thoại cứ tút dài theo dòng chảy mà máy thì vẫn im lìm không người nhấc.... Nó giật mình.... Chột dạ... hay cái gì đó lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng nó tím tái....<br/><br/>Nó cúp máy...<br/><br/>Ra ngoài...<br/><br/>...................................................<br/><br/>11h trưa, chuông điện thoại của nó reo lên thống thiết, mở máy, thấy số của tình yêu thứ nhất, nó nhếch mép cười nhạt nhoà, đầu óc khoái trá với suy nghĩ hả hê rằng, con bé này chắc bây giờ mới dậy, thấy cuộc gọi nhỡ nên vội vàng gọi cho mình đây, đã thế, ko nghe cho mà sốt ruột nhá! Nó phũ phàng cúp máy....Ngay lập tức, chuông điện thoại lại reo lên xối xả, nó vẫn tiếp tục cúp máy... và lấy làm thoải mái lắm với ý nghĩ đang hành hạ một kẻ quá yêu mình..... Đến lần thứ 10, chuông điện thoại đã ko còn kêu lên nữa.... Mọi thứ trở nên im ắng hay sự kiên nhẫn của chủ nhân số máy kia đã trôi tuột vào ngõ cụt mất rồi??? Nó cười, đi chơi với mấy thằng bạn đến tối, lượn lờ trên những con đường lạnh lẽo và đêm về nhà.... Nó rút điện thoại ra, bắt đầu soạn một tin nhắn ân huệ cho tình yêu thứ nhất, ngắn gọn và súc tích nhưng chắc hẳn sẽ làm con bé sướng đến tê dại và vồ vập một cách điên đảo - nó nghĩ bụng và bấm send: "Chết chưa?"....<br/><br/>Bình thường, nó sẽ nhận được tin nhắn trả lời ngay lúc ấy... nhưng hôm nay thì ko, đáp lại cái màn đêm dài dằng dặc là tiếng trống nhức nhối của ký ức và khoảng không gian mênh mang kéo dài vô vọng.... im lặng - không gì cả!<br/><br/>Nó thiếp đi.... vì quá buồn ngủ và quá mệt sau một ngày dậy sớm ẩm ương và chơi bời xả láng....<br/><br/>3h sáng, nó giật mình bởi điện thoại, một tin nhắn! Nó mở máy, đọc tin: "Chết rồi!" ... vẻn vẹn 2 chữ như là nó nhắn đi, tình yêu thứ nhất điên rồi, định giở quẻ với nó hả.... Ngáp ngáp.... nó nhắn lại: "Con điên!"<br/><br/>Một tuần trôi qua như thế, chẳng thấy người con gái ấy nhắn tin như ngày nào, chẳng thấy những cú điện thoại về đêm một thời nó coi là phiền nhiễu, thoáng nhớ rồi nhanh chóng lãng quên, nó còn bao thú vui khác nữa... Nghĩ về chỉ một người con gái ư? Còn đâu có nhiều hơi sức vậy??? Cuộc sống thì cứ trôi chảy, nó thì vẫn ở đây... người ta chẳng thể tan biến như mây nếu người ta còn sống.... Cứ mặc kệ đi... con bé ấy.... nhất định sẽ phải tìm đến... cầu xin ân huệ để được yêu thương....<br/><br/>Rồi một tháng trôi qua, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó như là lo lắng.... Bấm số của tình yêu thứ nhất: "Số máy quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được!"<br/><br/>Nó ấn số máy nhà..... Và câu trả lời là: "Nó chết rồi!"<br/><br/>Vớ vẩn! Lại một trò đùa quá đáng và quá đát rồi....<br/><br/>Nó phi xe đến nhà người yêu thứ nhất - tình yêu thứ nhất....<br/><br/>Không khí u ám chèn màn đêm... bóng tối loang lổ trong ngõ dài sâu hun hút.... Nó bấm chuông.... Một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sương đêm....Nó rụt rè.... mà lẽ ra là ko nên rụt rè.... Nó hỏi... Và câu trả lời: "Nó chết rồi!"<br/><br/>Cửa ngôi nhà đóng sập lại trong mắt nó.... Nỗi hoang mang làm nó tê tái!<br/><br/>Nó đứng chết lặng trước cửa ngôi nhà một thời gian dường như đã là nhà của nó, nơi nó hay đến và có những phút giây qua ở đây.... Rút điện thoại, nó rối loạn lục lọi danh sách bạn bè, gọi cho một vài người, nhưng chẳng ai biết gì cả.... Nó sực nhớ ra, có một người bạn thân của tình yêu thứ nhất... mà nó biết nhà vì một lần đã đưa tình yêu thứ nhất đến đó... Nó phóng xe như một thằng điên....<br/><br/>Con bạn ra mở cửa.... Rồi nhìn nó chết điếng... nó hỏi: "Chuyện gì thế?".... Con bé tự nhiên oà khóc..... Và ngồi sụp xuống! Nó quát lên: "Chuyện quái gì thế????"<br/><br/>Con bạn chạy lên nhà, vội vã chạy xuống, tay run run đưa cho nó điện thoại.... di động của tình yêu thứ nhất .... Chiếc điện thoại tắt ngóm... Nó bật lên... tay cũng run run như con bạn đang khóc và run lên bần bật....Rồi nó vội vã gập điện thoại lại... Nó chỉ muốn biết chuyện gì đang diễn ra chứ ko phải đến đây để xem một cái điện thoại!<br/><br/>" Tai nạn chết rồi!"<br/><br/>Im lặng chỉ còn là tiếng nấc!<br/><br/>Nó nắm chặt điện thoại của tình yêu thứ nhất, nhảy lên xe và định phóng đi như điên dại.... Thì con bạn vội vã kéo nó lại: "Còn nữa! Chờ đi!"<br/><br/>Con bạn lại chạy lên nhà, và vác xuống một cái túi cói to đựng rất nhiều thứ: " Túi của nó đấy, nó để ở nhà tớ trước hôm nó mất, hôm đấy, nó đi mà quên lấy.....tớ định đưa cho bố mẹ nó, nhưng .... mở ra.... tớ nghĩ... đưa cho ấy... thích hợp hơn!"<br/><br/>- Sao chết? Chết bao giờ?<br/><br/>- 1 tháng rồi.... tai nạn.... đêm mùng 2.... 2,3h sáng gì đó..........<br/><br/>Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau làm nó rồi loạn... dằng lấy cái túi.... Nó phóng xe đi....<br/><br/>Về đến nhà, nó ngồi trong toilet, gục mặt xuống! Mắt nó ướt!<br/><br/>Không! Nó là thằng đàn ông tự hào ràng đủ bản lĩnh để vượt qua mọi chuyện mà ko cần đến nước mắt....<br/><br/>Nó vào phòng, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn.... liên tục liên tục chỉ có một cái tên "Chồng yêu" và đó là số của nó.... Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi 2 đưa mới quen nhau, hồi mới yêu nhau, đến khi chia tay và ngay cả tin nhắn cuối cùng, con bé cũng ko hề xoá.... Dường như là, con bé xoá tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sao khi đọc, chỉ giữ lại 1 và chỉ 1 người mà thôi.....<br/><br/>Cuộc gọi cuối cùng con bé gọi đi là vào lúc 2h15' ngày 2/2 cho.... "Chồng yêu"<br/><br/>..................................................<br/><br/>Nó mím chặt môi và tự nhiên nó nhớ lại một điều rùng rợn.... 8 cuộc gọi nhỡ vào buổi sáng sớm ngày 2/2 khi nó tiỉn dậy.... và cũng là ngày con bé bị tai nạn chết... tình yêu thứ nhất đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với nó... và sau đó thì....<br/><br/>Nó khóc!<br/><br/>Nó khóc thực sự!<br/><br/>Bỏ qua ngwoif yeê nó khi người đó đang hấp hối! Ôi, nó thật... nực cười!<br/><br/>Nó lặng lẽ mở cái túi cói lọc cọc bao nhiêu thứ đồ! Một cuốn sổ tay ghi chép nhỏ: "Ngày yêu nhau: 8/11... miìn nhớ còn "anh" ko nhớ!"<br/><br/><br/>Một cuốn sổ nữa, to hơn một chút... hình như là nhật ký.....<br/><br/>.............................................<br/><br/><br/><br/>Ảo giác:<br/><br/>Em chỉ muốn gặp anh thôi mà! NHấc máy đi! Nhấc máy đi! Mai em bay rồi..... Em phải đi để quên anh đi đấy, biết ko? Ngốc! Nhấc máy đi! Em xin đấy!<br/><br/>Một chuyến đi đã được chuẩn bị và chỉ đến ngày cuối cùng này, em mới có can đảm để đứng trước anh.... Em xin anh, nhấc máy... vì ngày mai em sẽ đi.... Ở paris sẽ chẳng có gì có thể giúp em ôm anh lần cuối cho dù em có nhớ anh nhiều.... Anh ơi....<br/><br/>Tôi quanh quẩn trước ngõ nhà anh, tay cầm điện thoại và cầu mong anh nhấc máy...> Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, mọi cố gắng dường như vô vọng...Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, ko để ý chiếc xe đang tiến lại về phia mình, theo phản xạ tôi bật dậy, tránh, nhưng chiếc xe đó cũng tránh tôi.... theo cùng một hướng... và thế là...<br/><br/>Paris trở nên xa xôi mãi... và anh lại càng mãi mãi xa tôi....<br/><br/>..................................<br/><br/>Nó lại tiếp tục lật từng trang nhật ký đẫm dòng nước mắt của người yêu thứ nhất, từng dòng chữ đều nhắc đến nó trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín... và những sự hy sinh đau đớn đến tột cùng.....<br/><br/>Bỗng.... đến một trang gần giữa.... có một bức thư.... khá dài.... ghi ngày 22/12....<br/><br/>Nó... đọc<br/><br/>" 22/12.... Bọn mình chia tay nhau đã được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không nhớ nữa.... Nhưng em nhớ lần cuối cùng chúng mình nằm bên nhau.... VÀ còn nhớ nhiều hơn nữa cái cảm giác xưa cũ cùng với những lời nói của anh.... Đêm dài và em chẳng ngủ được, biết anh có người yêu mới em đau lòng, cho dù anh nói anh vẫn còn yêu em, và anh cũng nói em hãy chấp nhận một tình yêu song song, san sẻ như thế.... Yêu anh trong bóng tối.... Uh, cũng được thôi!<br/><br/>Nhưng rồi khi em nhắn tin cho anh, em nói em có 2 điều muốn hỏi, anh hãy nói thật lòng với em... để em quyết định một truyện quan trọng... có được ko anh?"<br/><br/>Nó sững người, nhớ lại cái tin nhắn 2 câu hỏi làm nó suy nghĩ rất lâu nagỳ hôm đó.... Con bé hỏi nó rằng:<br/><br/>1. Anh có yêu người yêu mới của anh ko? Yêu thật lòng ấy?<br/><br/>2. Anh có muốn em tiếp tục yêu anh ko?<br/><br/>Nó đã buông thõng 2 câu trả lời có, để rồi nhận được một tin nhắn làm nó thoáng lo "cám ơn anh đã giúp em quyết định một việc quan trọng. 2 có = 1 mất mà anh"<br/><br/>" Anh đã trả lời em rằng "có", có cho cả 2 câu hỏi của em. Anh cũng đã tưừn nói yêu em thật lòng, và giờ đây lại thật lòng say bên người con gái ấy.... Để thực hiện ước mong thứ 2 của anh, là muốn em vẫn yêu anh khi anh yêu người ấy thật lòng.... Em đã quyết định hy sinh em và... anh ạ! Anh yêu người đó chắc là anh hạnh phúc, em chỉ âm thầm đứng sau cho anh hạnh phúc vậy là em đã quá yêu anh! Nhưng cũng chỉ một từ "có" thôi anh ạ, đã làm anh mất một thứ "quyền", quyền được quyết định mạng sống của con anh....Anh đã có nhẫn tâm nói thì em cũng sẽ đủ tàn nhẫn làm.... "<br/><br/>Nó .... Nó.... NÓ hoàn toàn tê dại khi đọc đến những dòng này. Bức thư dường như đã bị nước mắt làm cho nhoè chữ, một vài dòng sau cuối ko thể nào đọc nổi.....<br/><br/>Nó hoang mang cực độ! Nó ko hiểu "con" ở đây nghĩa là gì.... Suốt một tuần tiếp sau đó... nó nằm nhà dằn vặt và tự suy nghĩ... nhưng trống rỗng vẫn đưa nó về với hư không.... Nó ko hiểu... hoàn toàn ko hiểu....<br/><br/>Nó bước ra khỏi nhà sau những ngày chập chờn trong cơn mê man....Rồi nó quyết định đến gặp bạn thân của tình yêu thứ nhất! Nó muốn biết những điều mà dường như là nó phải biết từ rát lâu, nhưng lại vô tâm bỏ qua tất cả!<br/><br/>- Nó uống thuốc ra thai!<br/><br/>-Cái gì????<br/><br/>- Lúc đấy, cái thai mới được tầm 2 tuần<br/><br/>-Cái gì?????<br/><br/>- Nó biết răằn dù ấy biết thì quyết định của cả 2 vẫn là bỏ đứa bé đi.... nhưng nó chỉ muốn hỏi ấy để ấy có tiếng nó khi từ bỏ giọt máu của chính mình.... Nhưng rất nhiều lần nhắn tin ấy đều trả lời ngắn gọn rằng "Đang đi với người yêu"... và nó ko thể hẹn đuợc ấy.... nên nó cảm thấy hoang mang..... khi ấy yêu người kia đến vậy... và nó quyêts đụnh giữ kín để hỏi ấy 1 câu... và tự quyết định... Lúc đấy nó đau lắm!<br/><br/>.................<br/><br/>Ảo giác quá khứ:<br/><br/>Đưa con mình ra qua đuờng máu... cái bào thai mới hai tuần tuổi trở thành một đống nhầy đi ra khỏi mẹ nó trong cơn đau dữ dội....Tôi đã rất đau và cảm thấy mình độc ác biết nhường nào... tôi nằm nhà nhiều ngày sau đó... ngủ mà ko yên ổn..... Bởi ác mộng ùa về ào ạt .... Trong cơn mơ, tôi nhìn thấy anh..... Anh thật kinh khủng trong bộ quần áo của thần chết..... ngồi bên bàn ăn, đang bón món cháo thai nhi được nấu bằng máu của con tôi cho người con gái kia của anh"..... Thật kinh khủng và ghê tởm.....<br/><br/>...................<br/><br/>Nó ngồi sững nghe những gì con bạn nói... Nó cảm thấy đau nhói và kinh tởm chính mình....<br/><br/>- Sau hôm mùng 2, khi người ta đưa xác nó đi.... tớ cầm điện thoại của nó và cố liên lạc cho ấy... nhưng ấy ko nghe máy...... Rồi tớ nhận được tin nhắn ấy nói "chết đi"....Lúc đó tớ quá shock, nên chỉ có thể nhắn lại là "chết rồi" thôi......<br/><br/>........................<br/><br/><br/><br/>Những trang nhật ký cuối cùng....<br/><br/>" Ngày 8/11 năm sau, em sẽ ko còn được ở bên anh nữa nhỉ? Bởi vì lúc đó em đang ở Paris rôì, ngày kỷ niệm chúng mình yêu nhau đấy anh.....Chắc là anh ko nhớ..... Buồn nhỉ.... Ngày đó... ko biết anh bên ai... bên người yêu mới nào nữa nhỉ.....<br/><br/>Cứ nghĩ đến đây em lại khóc ý anh ạ... Chỉ là em đi du học xa... xa anh vài năm cho qua vài ngày 8/11 của chúng ta thôi mà.... Sao mà cứ như là em đi mãi thế nhỉ.... Lo lo.....<br/><br/>Em đi để quên anh đấy.... Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cho đến ngày cuối cùng truớc khi em lên sân bay nhé.... hôm đó em sẽ đến trước cửa nhà anh..... Sẽ gặp anh và ôm anh thật chặt này.... Anh ở lại hạnh phúc nhé..... Em sẽ mang tình yêu của em dành cho anh bay thật xa....... Xa những con đường em và anh từng qua..... xa những nơi mà chúng ta từng đến......"<br/><br/>Uh, đúng là tình yêu thứ nhất đã rời xa nó.... nhưng ko phải để đến paris và cũng chẳng dược ôm nó lần cuối dưới cửa nhà..... Tình yêu thứ nhất đã mang ký ức về nó và tình yêu bao lâu qua sang một nơi xa xa lắm lắm............... mãi mãi những ngày 8/11 ko trở về!<br/><br/>8/11 là ngày kỷ niệm tớ và ấy yêu nhau )<br/><br/>22/12 là ngày ấy bỏ rơi tớ trước cửa nhà và đi theo người khác!<br/><br/>Gào. <br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%2526quot%253Banh/" rel="tag">&quot;anh</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%25C4%2591%25C6%25B0a/" rel="tag">đưa</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/em/" rel="tag">em</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%25C4%2591i/" rel="tag">đi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/ch%25E1%25BA%25BFt%2526quot%253B/" rel="tag">chết&quot;</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/%2526quot%253Banh/" rel="tag">&quot;anh</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/dua/" rel="tag">dua</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/em/" rel="tag">em</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/di/" rel="tag">di</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/chet%2526quot%253B/" rel="tag">chet&quot;</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://blog.duykhuong.vn/post/28/</link>
<title><![CDATA[nhóc iu gửi anh ]]></title> 
<author>AppleVN &lt;applevn7777@yahoo.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Tâm Sự]]></category>
<pubDate>Tue, 19 May 2009 17:01:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://blog.duykhuong.vn/post/28/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<a href="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1242406076_b0cdd623-ac36-4879-9063-.jpg" target="_blank"><img src="http://i676.photobucket.com/albums/vv127/AppleVN/1242406076_b0cdd623-ac36-4879-9063-.jpg" class="insertimage" alt="Open in new window" title="Open in new window" border="0" align="left"/></a>&nbsp;&nbsp;<strong>Hà Vân đây , hì chưa chịu gọi anh là anh . nhóc hư wa nhỉ. nhg nhóc bit anh chẳng giận và gét em đâu,</strong><br/><br/>thực sự em rất buồn và mệt mỏi với csong hiện tại. . em đc cs dành tặng những gì ưu ái nhất đúng k anh .một gia đình hp nền nếp .cô sv của trg đh nhiu ng mong muốn ..và nhiu ng iu quí, tốt và hết minh với em ..anh có muốn hỏi vậy em còn buồn chi đúng k ..<br/><br/>cái cảm giác đó chỉ có ng ở vị trí này , và kà em mới có thể cảm nhận đc. anh . anh chẳng thẻ làm một bờ va vững trãi cho em , cho mình em mà cũng chưa đủ .em lo cho anh nhiu lắm .anh biết chứ . dù bờ vai anh chẳng dám để em tựa vào nhg em vẫn muốn tìm tới anh . bên anh em vui và yên bình biêt bao . .em - ngang ngạnh - bướng bỉnh - cứng đầu- vô cùng khó bảo nhg chính cái ép - mệnh lệnh đầy dứt khoát của anh lại làm em thik và fuc tùng :) . .nhưng em chắc zang sẽ fai để anh chạy theo em . theo đuổi em mãi . bởi. em bit ta chẳng thể thuộc về nhau . anh à .<br/><br/>những lúc buồn khó khăn em chỉ m,uốn đc nói với anh chỉ dòng tin ấy " V buồn wa " em bit anmh sẽ rất qtam tới em .. nên chỉ vậy em vui zui<br/><br/>mong cuộc sống se dành cho anh nhiu điều tốt đẹp và may mắn . hãy thành công anh nhé . em luôn dõi về anh ...:) bạn của em à . 1988 ngày em bé thơ - anh nhớ em nhiu hơn em nhớ về chính mình anh nhỉ :) ..bạn tốt :) của anh<br/>Tags - <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/nh%25C3%25B3c/" rel="tag">nhóc</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/iu/" rel="tag">iu</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/g%25E1%25BB%25ADi/" rel="tag">gửi</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/anh/" rel="tag">anh</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags//" rel="tag"></a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/nhoc/" rel="tag">nhoc</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/iu/" rel="tag">iu</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/gui/" rel="tag">gui</a> , <a href="http://blog.duykhuong.vn/tags/anh/" rel="tag">anh</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>